Vấn đề đặt ra
Hiện nay, nhiều quốc gia vẫn đang phân chia tài chính cho hai mục tiêu lớn:
- Phát triển: viện trợ cho giáo dục, y tế, giảm nghèo...
- Khí hậu: tài trợ cho việc giảm phát thải, thích ứng với thiên tai và biến đổi khí hậu.
Tuy nhiên, cách chia này đang gây ra hệ lụy:
- Nguồn lực trở nên hạn chế: Các quốc gia nghèo buộc phải chọn giữa hỗ trợ người dân vượt qua bão lũ, hay xây dựng bệnh viện và trường học.
- Thiếu công bằng: Các nước phát triển cam kết tài trợ “mới và bổ sung” cho khí hậu, nhưng thực tế lại lấy từ ngân sách viện trợ phát triển hiện có – tức là không thêm tiền, chỉ chuyển mục đích.
Tại sao Seville là bước ngoặt?
Hội nghị FfD4 tại Seville là nơi duy nhất của Liên Hợp Quốc có thể:
- Đặt ra nguyên tắc chung cho tài chính phát triển toàn cầu.
- Điều chỉnh lại cách các nước phối hợp nguồn lực để vừa bảo vệ môi trường, vừa đảm bảo con người được sống tốt.
Germanwatch cho rằng: Nếu không nhìn nhận tài chính khí hậu và phát triển là một khối thống nhất, chúng ta sẽ tiếp tục thất bại trong cả hai mặt trận.
Kiến nghị chính
Germanwatch đề xuất các giải pháp cụ thể:
- Giữ đúng lời hứa: Tài chính khí hậu phải là khoản bổ sung, không lấy từ tiền viện trợ phát triển đã cam kết trước đó.
- Tích hợp kế hoạch: Các quốc gia cần xây dựng chiến lược kết hợp cả hai mục tiêu khí hậu và phát triển trong cùng một khung chính sách.
- Tăng cường minh bạch: Phân biệt rõ dòng tiền nào là cho khí hậu, dòng tiền nào là phát triển, và báo cáo minh bạch.
- Cải cách hệ thống tài chính toàn cầu: Xem xét lại các cơ chế như thuế quốc tế, xóa nợ cho nước nghèo, và loại bỏ trợ cấp nhiên liệu hóa thạch để dành nguồn lực cho phát triển bền vững.
Thông điệp cho toàn cầu
Biến đổi khí hậu và phát triển không phải là hai vấn đề riêng rẽ. Người dân ở các nước nghèo không thể “chọn” giữa an toàn trước lũ lụt hay được đi học, đi làm.
Nguồn: Germanwatch